lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Hồi lớp sáu, đứng gần nhỏ Tạo, tụi con trai trong lớp chỉ cao cỡ mangtai nó. Tóc nó cắt kiểu miểng dừa úp chụp lên đầu. Mùa hè nóng nực, đámtóc dày cộp được cột thành hai cái sừng ngắn cũn vểnh ra hai bên tai,khiến đôi mắt đen thui như mắt chuột của Tạo càng trở nên nổi bật. Cáilớp sáu hồi đó đông hơn năm chục đứa, nhưng, không hiểu vì sao nhỏ Tạochọn tớ làm bạn thân.
Dù vẻ ngoài không dễ thương tí teo nào, nhưng nhỏ Tạo lại khoáibiểu diễn. Giờ học hát, nhất là bữa nào lấy điểm kiểm tra, không hề rụtrè như mấy đứa con gái khác, Tạo miệng ngoác ra hát, tay gõ thước chanchát xuống mặt bàn giữ nhịp, thế mà vẫn lạc điệu. Tụi dưới lớp cười lănlóc. Cô dạy Nhạc chấm nó điểm trung bình. Thấy nó khổ sở, tớ đánh bạogóp ý: "Tao thấy mày bỏ hát thì hơn!" Mắt Tạo trợn tròn: "Này, chớ lèmbèm!" Nói hung vậy nhưng mắt nó buồn hiu. Tớ bèn lạng qua nói trớt quớt:"Thì mày cứ việc lên sân khấu, nhưng... đừng có hát!" Chẳng dè, mắt nhỏbạn sáng rỡ: "ừa, không hát! Mai mốt tao cũng làm diễn viên kịch!" Tớquay đi, hỉnh mũi cười. Thiệt, không biết người biết ta là vậy đó!
Cái"mai mốt" của Tạo hoá ra không lâu lắc như tớ nghĩ. Nghỉ hè, phường lậpđội kịch thiếu nhi. Tạo ghi tên đầu tiên. Buổi sáng đi học thêm tiếngAnh với tớ, buổi chiều nó hào hứng đi tập kịch. Nhưng dù say sưa làmdiễn viên tới đâu, nó vẫn không quên "để mắt" tới thằng bạn thân. Hômthấy tớ u đầu vì đi đánh nhau, nó lắc đầu: "Đó, ở không có hại ghêchưa!" Ngay buổi chiều, Tạo vác sang nhà tớ một cuốn sách và một cuộnbăng video dạy cách làm... tương ớt và tương cà chua: "Học chế biến mấythứ này dễ ẹc. Mày làm thử đi! Tao sẽ lo bán kiếm lời!!" Nói xong, nhỏbạn nhảy lên xe đạp biến mất, bỏ mặc tớ với nhiệm vụ từ trên trời rớtxuống.
Sau khi đọc nát bét sách và xem nhẵn cuộn băng video, tớrúc vào bếp một mình, vây quanh là xoong nồi, máy xay thực phẩm, đường,nước lọc và tất nhiên, cả đống cà chua chín đỏ. Lần thử nghiệm thứ ba,tớ thu được một nồi tương đỏ tươi, sền sệt. Tớ vác "sản phẩm" sang nhàTạo.
Mặc dù nhỏ Tạo rất hăng hái chào mời, chẳng ai trong xómmuốn mua món tương ớt đóng trong mấy hộp nhựa trắng xấu xí. Tớ nản chí,ngồi thừ ra. Nhỏ bạn an ủi: "Mày đừng buồn. Những thứ mình cất công làmra, không xài việc này thì việc khác!"Giữa hè, quận tổ chức hội diễn. Đội kịch phường đi thi. Vở kịch mở màn, Tạo xuất hiện trong bộ dạng ngổ ngáo của tên nhóc đua xe lạng lách. Mớ tóc dày bù xù, hàm răng hoá trang bị gãy vì đua xe và cái giọng oang oang khiến mỗi lần nó nói gì, làm gì, khán giả đều cười nghiêng ngả. Tới màn cuối cùng, khi tên nhóc đua xe lê bước qua sân khấu với bộ dạng tang thương, máu đỏ chảy ròng ròng trên trán, mọi người lặng đi vì quá ấn tượng. Chỉ có tớ chồm dậy, gào lên: "Nhìn kìa! Tương cà chua kìa!" Ông bảo vệ lôi tên phá đám ra ngoài, phết cho mấy cái vào mông.
Sau buổi diễn, nhỏ Tạo chở tớ về. Nó rất hào hứng. Tớ mỉm cười. Bất chợt, tớ hiểu nhỏ Tạo thật có lý. Những gì mình biết, mình cố gắng, mình thử sức không bao giờ là bỏ đi. Sẽ đến một lúc, chúng toả sáng, hữu ích. Như niềm đam mê diễn xuất của Tạo. Như món tương đỏ "hiệu quả đặc biệt" của tớ.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét