Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

Hè của những đôi chân “tỉnh lẻ”

lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
“Ngày gì không biết, sáng giờ mới được có hai đôi” – Hảo vừa buông lờithan thở thì Tâm hớt ha hớt hải chạy đến lôi tay Hảo, giọng như hết hơi:“Nhanh lên. Khách cần giặt giày. Em bỏ mối cho anh, ăn chia thế nàođây, 40-60 chịu không?”. Hảo quắc mắc: “Mày thử lấy một đồng xem. Tốitao cho mày ra chợ Hoà Hưng “hiến máu nhân đạo” luôn”. Thằng em cười hìrồi nhường lại địa bàn cho anh, tất bật đi kiếm mối khác. Ai ngờ được,“ông trùm” ốm tong teo, đẹt lét ấy mới bảy tuổi đầu đã có ba năm tuổinghề.


Những mùa hè không nghỉ

Nếu códịp ghé những quán cà-fê tại khu cư xá Bắc Hải, bạn sẽ không khỏi ngạcnhiên trước công suất làm việc chóng mặt của đội ngũ đánh giày ở đây.Chẳng vậy mà khách đến đây uống cà-fê đều nhẵn mặt các cô cậu bé này, vàgọi họ những "chuyên gia đánh giày đường phố".

Không phải cuốcbộ hàng cây số mới đến được "trụ sở làm việc" như Hảo, Tâm hay nhữngchuyên gia đánh giày đường phố khác, nhưng các bạn nữ làm nghề bán hàngrong cũng phải thức dậy từ tờ mờ sáng để chuẩn bị cho kịp chuyến xe buýtđầu tiên.

Nếu như nghề đánh giày yên phận trong một địa bànnhất định vì “nếu lấn sang địa bàn khác là bị bọn bên đó thịt ngay”, thìnghề bán hàng rong mỗi ngày phải đi lùng ra một địa điểm, mới mong bánđược hàng. Thồ quầy hàng di động lỉnh kỉnh oằn cả vai, hai cô bé nhỏnhắn Chi và Bích nặng nhọc trèo lên xe buýt. Nơi cả hai đến hôm nay làkhu sân bay Tân Sơn Nhất và những hàng quán quanh đó. Cô nhân viên soátvé nhìn gánh hàng cồng kềnh, cau có nhắc nhở: “Hôm sau phải trả thêmtiền đấy nhé. Chiếm chỗ quá”. Chi đâm lo: “Một ngày kiếm được mấy đồnglời, đã phải mất 4000 tiền xe buýt. Nay phải trả thêm nữa, chắc chếtquá”. Theo lời Bích kể thì “Ngày đưa nó vào đây, mẹ nó phải mượn hàngxóm 500 ngàn để xoay xở. Giờ đây nó phải ra sức kiếm tiền để trả khoảngnợ kia nữa”.

Rời vùng quê Thanh Hoá, các bạn gái Hường, Thiện,Oanh, Hằng, và Thu rủ nhau kiếm một căn gác xép ở tạm và bán báo dạokiếm sống ở thành phố. Chút ít tiền kiếm được, một phần để chi tiêu tằntiện, phần phải gửi về quê nuôi bố mẹ và các em. Từ ba giờ sáng, các bạnđã phải lục đục dậy để chuẩn bị nhận và sắp trang báo cho kịp giờ côngnhân đi làm sớm. “Mấy ngày mưa, ai cũng tranh thủ chạy, chẳng ai còn để ýđến báo chí nữa, coi như ế chắc luôn”- Thiện kể. Biết thế, nhưng chẳngai dám cho phép mình được nghỉ.
Ước mơ nhỏ mà khó

12 giờ trưa nắng gắt, nhưng đôi tay của các chuyên gia đánh giày đường phố vẫn thoan thoắt lau giày cho khách đến sạch bóng, gắng nốt đôi cuối trước bữa nghỉ trưa mà. Thường thì buổi trưa các bạn không về, kiếm gì nhét tạm vào bụng rồi chiều tiếp tục chiến đấu. “Trưa nay em định ăn gì”, “Trưa nay nhịn. Chiều về ăn luôn”. “Thế chịu sao nổi?”. “Không kiếm được tiền thì ăn gì hả chị. Chịu đói quen rồi. Mấy lần trước em nhịn cả ba bốn ngày mà có sao đâu”.

Chiến nhịn ăn để dành tiền gửi về nhà. Bé Oanh còn xen vào: “Đó là chưa kể những hôm xui xẻo bị tụi đầu gấu chặng đường trấn lột không còn một xu dính túi. Không có tiền cúng cho tụi nó là nhừ xương”.

Tất cả đều bày tỏ khao khát được đi học, được cắp sách đến trường. Tứ tâm sự: “Em chỉ ước biết đọc chữ để khỏi bị khinh là dân thất học, bụi đời thôi”. Tâm thì mơ mình có được một kì nghỉ hè thả dàn đúng nghĩa, vì với các bạn, mùa hè là mùa làm việc cật lực nhất trong năm, để bù cho cả những mùa còn lại. Riêng những cô gái bán báo bên căn gác xép trong con hẻm sâu hun hút trên con đường CMT8 thì chỉ ước được một lần về quê, là đủ.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét