lamtruyen.com
Thế giới truyện học trò
Khi tôi học lớp 6 thì em gái tôi vô lớp một. Bé như cái kẹo, nhưng nó tinh ranh khủng khiếp. Những lúc ở nhà chỉ có hai anh em, nó vo ve bám theo tôi. Nếu tôi thay quần áo để đi đá banh, nó ôm lấy quả banh trước, không cách nào đòi được. Rút kinh nghiệm, lần sau, tôi thủ trước quả banh, thì nó đứng trấn ở phòng tôi. "Đi ra ngoài cho tao thay quần áo!" - Tôi ra lệnh. Hệt như bị điếc, con nhóc cứ đứng ngó tôi lom lom. Rốt cuộc, tôi đành phải ở nhà. Hiểu rõ lợi thế, càng ngày con nhóc càng nhũng nhiễu.
Một bữa, đang chơi Half-Life say sưa, bỗng dưng tôi nghe tiếng con nhỏ khóc ri rỉ. "Sao khóc" - Tôi quát. Cái miệng nhệch ra: "Linh đói quá, anh Hai à!" Tôi đành lụi hụi xuống bếp. Chiên một dĩa cơm với tôm khô. "Sơn hào hải vị" thế mà con nhóc vẫn mếu máo: "Em muốn ăn bánh ngọt!" Đào đâu ra bánh ngọt? Tôi tường trình với nó. Linh bỗng nhảy tưng lên, hớn hở gạt nước mắt: "Để Linh chỉ cho anh Hai làm bánh nghen!". Vậy là tôi nhảy lom xom trong bếp, bụng quấn tạp-dề, ra sức đập trứng, đánh bột, pha đường. Cuối cùng, cũng nhét được mẻ bột nhão nhoẹt vào lò nướng và tiếp tục màn Half-Life. Mươi phút, vang lên một tiếng nổ. Hoảng hồn, tôi nhảy tót xuống bếp. Trời ạ, một con ma bột lốm đốm nhảy tưng tưng. Con nhóc táy máy mở lò làm cái bánh phát nổ. Với chỗ bột còn lại, cuối cùng cũng ra lò ổ bánh méo mó, rắn đanh. Đến chiều, thì cái bánh phát huy "tác dụng". Bụng nhỏ Linh đau quằn quại. Tôi dắt nó ra vô toilet hàng chục lần. Còn phải nhịn thở giặt quần cho nó nữa chứ. Đã vậy, khi ba má về, nhìn bãi chiến trường trong bếp, thấy con gái cưng nằm bẹp, ba mẹ hỏi ngay ai là thủ phạm. Thật kinh dị, con nhóc đưa tay... chỉ tôi! Khỏi nói cũng biết tôi bị trừng trị oan ức đau đớn thế nào.
Con nhóc bắt đầu thay răng. Ba mẹ bận chuyện suốt tuần, sai tôi đưa em đi nha sĩ. Đi trên đường, cứ một quãng nó lại vùng ra, đòi về, khiến tôi rượt theo trối chết. Tới nha sĩ, nó ngoạm tay ông ta và tôi mỗi người một phát. Nhổ răng xong, tôi còn phải bồi thường tiền hai cái ly thủy tinh bị bể. áp giải nhỏ Linh về, tôi càu nhàu gọi nó là con chí con gián. Nó ngậm bông nên nín re. Nhưng khi tôi đắc chí gọi là con… ma bột sún răng thì nó co chân, vụt một cái chạy mất đất.
Tôi về nhà trước, chắc mẩm nhỏ tai quái sẽ mò về theo. Nhưng gần 5 giờ, ba mẹ sắp về. Con nhỏ vẫn bặt tăm tích. Tôi chạy ra đường. Suốt gần 2 tiếng đồng hồ lùng sục, thậm chí chạy cả vô bãi rác, nhưng vẫn chẳng thấy nó đâu. Mỏi mệt và sợ hãi, tôi ngồi bệt dưới một gốc điệp, khóc ri rỉ: "Linh à, em đâu? Về với anh đi. Anh sẽ không bao giờ úynh nhỏ nữa. Anh sẽ không giành đồ chơi nữa…" Đúng lúc tôi rên "thảm" nhất, bỗng nghe… roạt. Từ vòm lá tối om, một cái bóng nhảy độp xuống. Ma bột sún răng!
Nó ôm chặt cổ tôi. "Nới tay ra, nghẹt thở tao, Linh!" - Tôi gầm gừ. Nó cười đắc thắng: "Anh Hai nói gì dưới gốc cây Linh nghe hết rồi!" Tôi chỉ muốn quẳng nó xuống đất. Vẫn kẹp chặt cổ tôi, nó nói tiếp: "Hổng ngờ ma bột sún răng lại được anh Hai... thương dữ vậy!" Tôi phì cười. ừ nhỉ, lúc ngỡ không còn gặp lại em nữa, tôi đã thương xót cái răng mới nhổ của nó còn hơn lo bị ba mẹ phạt đòn.
Tuổi Học Trò
lamtruyen.com
Bản quyền thuộc về lamtruyen.com
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét